Một lời tha thứ
Ngồi coi mấy đứa nhỏ trong xóm tập tuồng chuẩn bị diễn giao lưu với các ấp, cô đào Tuyết Mai nghe tim mình như đang thắt lại. Hồi đó, cũng vai cô Lựu, đào Mai đã lấy biết bao nước mắt của khán giả. Vậy mà giờ đây, ở cái xóm Xẻo Nga này, khi căn bệnh đã vắt gần cạn làn hơi, nhan sắc của mình thì chính cô lại không kìm được lòng trước cuộc đời của cô Lựu...
|
|
|
Ngọn nến tình yêu (Vũ Thiên Kiều)
Thắp lên ngọn nến tình yêu
Tim lung linh biết bao điều muốn trao
Nến cao lửa sáng ngọt ngào
Đam mê cháy bởi dạt dào niềm tin
|
|
|
Vẫn là (Việt Hà)
Vẫn là đôi lứa bên nhau
Vẫn là nồng ấm lửa đầu vừa nhen
Tình ta năm tháng dịu êm
Trăng soi chung bóng bên thềm gió đưa
|
|
|
Nỗi niềm tháng Bảy
Năm nào cũng vậy, cứ tháng bảy về, lòng tôi lại nôn nao nỗi nhớ về quê hương. Tháng Bảy, đến cơn mưa cũng trĩu buồn hơn mọi độ... Nhớ mùa Vu lan, xá tội vong nhân, nhớ cây thị già lặng lẽ toả hương cuối vườn...
|
|
|
Không thất vọng (Phan Thị Thanh Nhàn)
Nhưng mà thôi, cố chịu. Già rồi còn bỏ nhau, con cái bạn bè tha hồ mà cười. Cô nghĩ ngợi, cố quên hẳn chuyện mỗi đêm...
|
|
|
Thu tình (Minh Tâm)
Trăm năm thu dệt nắng vàng
Ngàn năm cúc vẫn mơ màng vào thu
Mơn nhành ngọn gió hoang vu
Lá nghiêng chồi biếc nhẹ ru giấc nồng
|
|
|
Bốn mùa thương nhớ (Trịnh Anh Hạnh)
Tiết Thu. Se lạnh. Ấm lòng.
Trời xanh mây trắng. Nắng hong tơ vàng.
Nhớ ai? Lòng dạ xốn xang.
Tơ buông màu nắng nhẹ mang hương thầm...
|
|
|
Đợi chờ (Phan Hòa Bình )
Chiến tranh lùi xa đã 43 năm,những mất mát đau thương vẫn kéo dài dai dẳng, Mẹ xót thương quặn lòng cảm nhận như anh không chết mà chỉ như công tác ở nơi đâu
|
|
|
Một ngày rất đẹp
Ngày chủ nhật. Thật hiếm có hôm nào trời lại nắng ấm áp và dễ chịu đến như thế. Nó ngủ dậy muộn, ngồi nghĩ ngẩn ngơ ngoài lan can, nó nghĩ xem hôm nay sẽ đi chợ nấu món gì rồi còn đi chơi ở những đâu nữa chứ. Đã lâu rồi nó và anh không hẹn hò nhau. Cũng tại nó thôi, việc học hành căng thẳng, bận đi làm thêm và cả nỗi hoang mang thường trực khiến nó chẳng có thời gian dành cho anh nữa....
|
|
|
Khoảng trời lặng câm (Nguyễn Thanh Tuyên)
Giờ chim thường trú nhà lầu
Lồng vàng cửa khóa phủ mầu đỏ nhung
Độc thân, thôi hết vẫy vùng!
Hồn giam lỏng giữa lạnh lùng. Ngó nghiêng
|
|
Kỷ niệm (Phạm Định)
Đầu mùa nắng rụng mắt em
Nghe thơ trên tóc phủ mềm cõi xưa
Anh về gọi lá thay mưa
Ôm thời gian chết qua vừa tầm tay
|
|
Cơm nhà
Cái cảm giác một mình im lặng ngồi ăn bên những người xa lạ, tai phải nghe loáng thoáng mấy mẩu chuyện vụn vặt xa xôi mình chẳng hề dính líu liên quan, quả vô cùng đơn độc. Hàng ngày bác có chuyện vui chuyện buồn, tin tức trên báo trên đài gì mình đọc mình nghe, được tới bữa đều vừa ăn vừa tâm tình với vợ, bà ấy lại kể bác nghe chuyện ngoài đường ngoài chợ, những điều mắt thấy tai nghe, cứ thế cùng trao đổi thông tin, rõ thêm chuyện lại hiểu nhau hơn...
|
|
Bên dòng Vân Phù
Mùa nước ngược. Những hạt phù sa lững lờ rồi lại cuồn cuộn trôi trong cái mầu đỏ lựng cuối chiều. Vẫn thấy cả những hạt li ti như không muốn hòa tan vào nước sông Vân Phù. Ngóng mãi, lại giật mình khi đã đứng trước những rặng Tầm Vấu.
|
|
Thoáng em (Vũ Ngọc Luân)
Thoáng em rất đỗi nên thơ
Chợt anh dạ ngẩn dáng ngơ trời trồng
Mắt răm cõng nét mày cong
Lúm đồng tiền ghẹo má hồng ửng duyên
|
|
Chuyện Tình Mùa Thu (Lê Minh )
Ai làm thu hết cô đơn
Để cho nứơc mắt tủi hờn mà vui
Để khi lá rụng bên trời
Chỉ như kỷ niệm cho người cho ta
|
|
| 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 |