Nhà thơ Lê Đạt tên thật là Đào Công Đạt, sinh ngày 10 tháng 9 năm 1929, ở Á Lữ, Bắc Giang. Ông tham gia phong trào Nhân Văn Giai Phẩm vào những năm 50 của thế kỉ XX.
Trên văn đàn, Lê Đạt là một nhà thơ chủ trương theo đường lối thơ "tạo sinh" - thơ phải dựa vào "ý tại ngôn ngoại", phải cô đúc, đa tầng, đa nghĩa, và đa ngã (phỏng theo nhà phê bình Thụy Khê). Thơ ông giàu nhạc điệu; nhiều sáng tạo, cách tân; phảng phất nhiều điển cố văn học và lịch sử; chất chứa vô vàn những lối "chơi chữ" tạo hình hóm hỉnh, đòi hỏi ở độc giả một trình độ thưởng thức cao.
Năm 2007, cùng với Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm, ông được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật.
Được biết, sau chuyến đi thăm Tây Nguyên, nhà thơ Lê Đạt đã bị tai biến mạch máu não và từ trần vào lúc 3h15 sáng thứ hai 21/4/2008. Lễ tang được Hội nhà văn Việt Nam và Tạp chí Tia Sáng cử hành tại Hà Nội.
2. Tác phẩm:
a. Đã xuất bản:
- Bài Thơ Trên Ghế Đá (chung với Vĩnh Mai, 1958),
- 36 Bài Thơ Tình (chung với Dương Tường, 1990),
- Thơ Lê Đạt Sao Mai (chung với Sao Mai, 1991),
- Tập thơ Bóng Chữ (1994) và tập truyện ngắn Hèn Đại Nhân (1994).
- Trường ca Bác (thơ), Ngó lời (thơ, 1997)
- Mi là người bình thường (tập truyện ngắn, 2007)
- U75 Từ tình (thơ và đoản ngôn, 2007).
b. Chưa xuất bản: Tình mẹ (thơ) Bước ký vào XXI (trường ca) Đường chữ (tiểu luận) Album trắng (thơ và đoản ngôn)
3. Bài thơ tiêu biểu:
Bóng chữ
Chia xa rồi anh mới thấy em Như một thời thơ thiếu nhỏ Em về trắng đầy cong khung nhớ Mưa mấy mùa mây mấy độ thu
Vườn thức một mùi hoa đi vắng Em vẫn đây mà em ở đâu